SEARCH

Friday, July 17, 2026

NGƯỜI GIÀU CÓ CÓ ĐƯỢC VÀO NƯỚC THIÊN ĐÀNG KHÔNG?

 GIÀU CÓ CÓ ĐƯỢC VÀO NƯỚC THIÊN ĐÀNG KHÔNG?

Trong thế giới đầy biến động hôm nay, nơi mà vật chất gần như trở thành tiêu chuẩn của sự thành công, người ta dễ đánh đồng phước hạnh của Đức Chúa Trời với tài sản. Nhiều người hỏi: “Nếu tôi giàu có, liệu tôi có thể được cứu không?” Trong khi đó, cũng có những người khác – có khi là những Cơ Đốc nhân rất chân thành – lại tự hỏi: “Có phải tôi phải nghèo, sống khổ hạnh, mới được vào nước thiên đàng không?”



Đây không phải là câu hỏi mới. Thật ra, nó đã được đặt ra từ thời của Chúa Giê-xu. Trong Ma-thi-ơ chương 19, chúng ta đọc thấy câu chuyện về một người trai trẻ – người rất giàu – đến gặp Chúa và hỏi một câu đầy vẻ đạo đức:

“Tôi phải làm chi cho được sự sống đời đời?”

Câu hỏi rất đúng. Nhưng động cơ thì sai.
Chúa nhìn vào tâm lòng anh ta và trả lời bằng một thách thức rõ ràng:

“Hãy bán hết gia tài ngươi có, phân phát cho kẻ nghèo, rồi ngươi sẽ có của báu ở trên trời; và hãy đến theo Ta.”

Phản ứng của người trai trẻ thật đáng buồn. Anh buồn rầu và bỏ đi – bởi anh có nhiều tài sản. Và chính ngay lúc đó, Chúa Giê-xu quay lại với các môn đồ và phán ra một trong những câu nổi tiếng nhất liên quan đến người giàu:

“Thật, Ta nói cùng các ngươi: người giàu vào nước Thiên Đàng là khó biết bao!”

Không dừng lại ở đó, Ngài nói tiếp:

“Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn là người giàu vào nước Đức Chúa Trời.”

Nghe điều này, các môn đồ kinh ngạc. Họ cũng như nhiều người thời đó, tin rằng sự giàu có là dấu hiệu của phước hạnh từ Đức Chúa Trời. Nếu người giàu không được cứu, vậy ai có thể được?

Và Chúa Giê-xu trả lời bằng một câu quan trọng:

“Việc đó loài người không làm được, nhưng Đức Chúa Trời thì làm được.”

Tại đây, Ngài lật ngược cả cái nhìn của xã hội về sự giàu có – và đặt một nền tảng thần học vô cùng sâu sắc:
Sự cứu rỗi không phụ thuộc vào địa vị, tài sản, hay hoàn cảnh bên ngoài, mà hoàn toàn là công việc của Đức Chúa Trời, đến từ ân điển, được tiếp nhận bởi đức tin.

Không phải bạn có nhiều tiền thì bạn bị loại.
Cũng không phải bạn không có tiền thì bạn được mặc định là thánh.

Chúa không nhìn vào ví tiền.
Ngài nhìn vào tấm lòng.


HIỂU ĐÚNG LỜI CHÚA – CHÚA GIÊ-XU CÓ CẤM NGƯỜI GIÀU KHÔNG?

Khi đọc câu nói nổi tiếng của Chúa Giê-xu rằng:

“Người giàu vào Nước Thiên Đàng là khó biết bao! Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn…”
(Ma-thi-ơ 19:23–24)

…nhiều người đã kết luận vội vàng: “À, Chúa cấm người giàu!”, hoặc “Muốn theo Chúa, phải bỏ hết tài sản mới được cứu.” Nhưng thực tế, đó là một hiểu lầm rất phổ biến, nhưng rất nguy hiểm – vì nó khiến người giàu cảm thấy bị loại trừ, còn người nghèo thì cảm thấy tự mãn, như thể sự thiếu thốn là một loại công đức.



Vậy Chúa Giê-xu có thật sự cấm người giàu không?
Câu trả lời, theo Kinh Thánh, là không.

Nếu Chúa chống lại người giàu, thì vì sao Áp-ra-ham – người được gọi là “bạn của Đức Chúa Trời” – lại là một người rất giàu có?
Vì sao Gióp, người “công bình, kính sợ Đức Chúa Trời” – lại có vô số của cải, gia súc, ruộng vườn – thậm chí sau khi thử thách, Chúa còn ban cho ông gấp đôi tài sản ban đầu?

Chúng ta cũng thấy vua Đa-vít, vua Sa-lô-môn, Giô-sép ở Ai Cập, hay Giô-sép xứ A-ri-ma-thê – một môn đồ giấu kín của Chúa Giê-xu, là người giàu đã chôn xác Ngài bằng chính phần mộ của mình – đều là những người có địa vị và tài sản lớn, nhưng vẫn được Chúa sử dụng.

Thậm chí trong Tân Ước, một số tín hữu đầu tiên trong Hội Thánh đầu tiên cũng là người giàu – họ mở nhà để nhóm họp, họ chia sẻ tài sản để giúp đỡ người nghèo, họ hỗ trợ cho công việc truyền giáo.

Rõ ràng, Chúa không cấm người giàu.
Ngài cũng không bảo: “Muốn được cứu, phải bán hết mọi thứ.”
Trong câu chuyện với người trai trẻ giàu có, Chúa không ban một mệnh lệnh phổ quát, mà đang chạm vào thần tượng trong lòng người trai ấy.

Chúa nhìn thấy rằng tài sản là cái ngai mà anh ta đặt lên cao hơn chính Đức Chúa Trời. Và vì vậy, Ngài thử thách anh – nhưng anh không sẵn lòng đầu phục. Anh buồn rầu bỏ đi, bởi anh có nhiều của cải, nhưng thiếu một điều: lòng đầu phục Chúa cách trọn vẹn.

Cho nên, vấn đề không phải là “có bao nhiêu tiền”, mà là:

  • Tiền có chiếm vị trí cao nhất trong lòng bạn không?

  • Nếu Chúa bảo bạn từ bỏ điều ấy, bạn có sẵn lòng không?

  • Bạn dùng tiền để phục vụ Chúa, hay bạn dùng Chúa để cầu tiền?

Tiền bạc không có đạo đức – nó không xấu, cũng không tốt. Nó là một công cụ. Vấn đề là: ai đang cầm công cụ đó? Tấm lòng bạn đang làm chủ nó – hay nó đang làm chủ bạn?

Và đó chính là điều Chúa Giê-xu muốn cảnh báo. Không phải vì Ngài ghét người giàu, mà vì Ngài yêu họ, và biết rõ sự giàu có dễ trở thành cái bẫy khiến con người xa cách Đức Chúa Trời.



ÂN PHƯỚC HAY CÁM DỖ?

Trong hành trình sống đạo, một trong những câu hỏi khó nhất mà nhiều Cơ Đốc nhân từng đối diện đó là:

“Tôi nên nhìn nhận của cải như thế nào? Có phải càng giàu là càng được Chúa ban phước không? Hay giàu là một cái bẫy cần tránh xa?”

Câu trả lời không đơn giản – nhưng cũng không phải là bí ẩn.
Kinh Thánh không lên án sự giàu có. Trái lại, nhiều lần Kinh Thánh nói đến sự ban cho vật chất như là một ân huệ từ Đức Chúa Trời.

Trong Phục Truyền Luật Lệ Ký 8:18, Môi-se nhắc dân sự rằng:

“Hãy nhớ Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, vì ấy là Ngài ban cho ngươi sức lực để làm giàu, hầu xác nhận giao ước mà Ngài đã lập.”

Của cải, nếu được sử dụng đúng cách, là công cụ hữu hiệu để làm sáng danh Chúa:
Bạn có thể hỗ trợ người nghèo, giúp đỡ hội thánh, đầu tư cho công việc truyền giáo, và tạo điều kiện cho người khác biết đến Tin Lành.
Người giàu có thể là người được Chúa kêu gọi để trở thành “người quản gia trung tín” – sử dụng tài sản như một người quản lý, chứ không phải như một ông chủ.

Tuy nhiên, vì sao Chúa Giê-xu lại cảnh báo nghiêm trọng về sự giàu có đến như vậy?

Bởi vì: của cải có một quyền lực tinh vi và mạnh mẽ đến mức có thể cạnh tranh với Đức Chúa Trời trong lòng con người.

Chúa phán:

“Không ai có thể làm tôi hai chủ… Các ngươi không thể vừa phục vụ Đức Chúa Trời, vừa phục vụ tiền của.”
(Ma-thi-ơ 6:24)

Ngài không nói "không nên" – Ngài nói "không thể".
Tiền bạc có thể biến thành một thần tượng âm thầm, không hình tượng, không chạm được bằng tay, nhưng nắm giữ cả tâm trí và linh hồn của người ta.

Không phải ngẫu nhiên mà Chúa Giê-xu nói nhiều về tiền bạc hơn cả thiên đàng và địa ngục.
Tại sao?
Ngài biết tiền bạc là đối thủ nguy hiểm nhất của đức tin thật.

Nó không đe dọa bạn bằng sợ hãi – mà bằng sự an toàn giả tạo.
Nó không hét lên “ta là chúa ngươi” – nó thì thầm: “có ta, ngươi chẳng cần gì khác.”

Và đó chính là lý do Phao-lô cảnh báo:

“Vì lòng tham tiềncội rễ mọi điều ác; có kẻ vì đeo đuổi nó mà bị lạc khỏi đức tin, và tự đâm mình bằng nhiều nỗi đau.”
(1 Ti-mô-thê 6:10)

Từ “lạc khỏi đức tin” ở đây không chỉ có nghĩa là yếu đức tin – mà là đánh mất niềm tin thật, như một con thuyền rời neo bị cuốn trôi không phương hướng.

Vì vậy, nếu bạn đang có của cải, hãy dừng lại một chút và thành thật tự hỏi:

  • Tôi đang sở hữu tiền – hay tiền đang sở hữu tôi?

  • Tôi có vui lòng từ bỏ tài sản nếu Chúa gọi tôi đi làm chứng nhân?

  • Tôi đang cậy vào tài khoản ngân hàng, hay vào Đức Chúa Trời hằng sống?

Nếu bạn thành thật trả lời được những câu hỏi đó, bạn sẽ biết của cải trong đời sống mình là một ân phước, hay đang trở thành một cám dỗ tinh vi.



NGƯỜI NGHÈO CÓ DỄ ĐƯỢC CỨU HƠN KHÔNG?

Sau khi nghe Chúa Giê-xu phán rằng “người giàu khó vào nước thiên đàng”, người ta thường rút ra một kết luận đối lập:

“Vậy thì, người nghèo dễ được cứu hơn phải không?”
“Có phải càng sống khổ hạnh, nghèo túng, càng có hy vọng được cứu rỗi chăng?”

Nhưng liệu điều đó có đúng với Kinh Thánh không?
Câu trả lời – một lần nữa – cần được soi sáng từ lẽ thật, không phải từ cảm tính hay văn hóa.

Thực tế, trong suốt lịch sử hội thánh, nhiều người đã hiểu lầm về “phước lành của sự nghèo.” Có những giai đoạn, người ta tin rằng tự làm mình khổ sở, bỏ hết của cải, sống trong tu viện, mặc áo thô ráp, ăn uống kham khổ, không sở hữu gì… là con đường gần Chúa hơn.

Nhưng xin hãy để ý: Kinh Thánh chưa bao giờ dạy rằng nghèo là một công đức.
Nghèo không phải là điều kiện để được cứu.
Giống như giàu không phải là tội lỗi, nghèo cũng không phải là sự công bình.

Chúa Giê-xu phán trong Bài Giảng Trên Núi:

“Phước cho những kẻ nghèo trong tâm linh, vì nước thiên đàng thuộc về họ.”
(Ma-thi-ơ 5:3)

Chúa không nói: “Phước cho những người nghèo vật chất.”
Ngài nói: “Phước cho những người nghèo trong tâm linh” – tức là những người nhìn thấy sự trống rỗng của mình trước mặt Chúa, biết mình không có gì để khoe mình, không cậy mình, mà hoàn toàn lệ thuộc vào ân điển của Đức Chúa Trời.

Vì vậy, một người nghèo vật chất nhưng kiêu ngạo, đố kỵ, thù ghét, hoặc sống trong tội lỗi – vẫn có thể mất phần cứu rỗi, nếu không ăn năn và đặt đức tin nơi Chúa.

Trong khi đó, một người có của cải, nhưng khiêm nhường, sẵn sàng từ bỏ mọi sự nếu Chúa kêu gọi, yêu mến Lời Chúa và sống tin kính – thì người ấy hoàn toàn có thể bước vào Nước Trời.

Kinh Thánh ghi lại lời của A-ga, một người không cầu giàu cũng chẳng cầu nghèo:

“Xin đừng cho tôi nghèo khổ, hoặc giàu có; hãy cho tôi đồ ăn cần dùng. Kẻo khi tôi no đủ, tôi chối Ngài mà rằng: ‘Đức Giê-hô-va là ai?’; hoặc khi tôi nghèo, tôi ăn trộm, và làm ô danh Đức Chúa Trời tôi.”
(Châm ngôn 30:8–9)

Thật khôn ngoan! Người khôn ngoan biết rằng nghèo cũng có thể khiến người ta phạm tội, và giàu cũng có thể làm người ta kiêu ngạo.

Điều Chúa tìm kiếm không phải là số dư trong tài khoản ngân hàng – mà là tình trạng của tấm lòng.
Không phải “nghèo” hay “giàu” – mà là "tôi có đói khát lẽ thật không?"
Tôi có tin cậy nơi ân điển Chúa, hay tin vào công đức, hoàn cảnh, hay thân phận mình?

Bạn thấy đấy – người nghèo không tự động được cứu, nhưng họ thường dễ nhận biết mình cần Chúa hơn, vì họ không có gì để bám víu.

Chúa Giê-xu đã nói:

“Người nghèo được rao truyền Tin Lành.” (Lu-ca 7:22)

Không phải vì họ xứng đáng hơn – mà vì họ dễ tiếp nhận hơn.
Khi bạn không còn gì, bạn mới biết mình cần mọi sự nơi Đức Chúa Trời.



SỰ CỨU RỖI KHÔNG TÙY GIÀU NGHÈO – CHỈ TÙY ÂN ĐIỂN

Nếu có một lẽ thật nào xuyên suốt toàn bộ Kinh Thánh – từ Sáng Thế Ký đến Khải Huyền – thì đó là: sự cứu rỗi đến từ Đức Chúa Trời, không phải từ con người.
Không đến từ việc làm, không đến từ địa vị xã hội, cũng chẳng đến từ hoàn cảnh – mà đến từ ân điển, và chỉ bởi ân điển mà thôi.

Trong Ê-phê-sô 2:8–9, sứ đồ Phao-lô viết:

“Vì bởi ân điển, anh em được cứu – bởi đức tin; điều đó không đến từ anh em, nhưng là sự ban cho của Đức Chúa Trời, chẳng phải bởi việc làm, để không ai khoe mình.”

Câu này giống như một cánh cửa, mở ra một chân trời mới:
Một thế giới nơi sự giàu không thể mua vé vào Nước Trời, và sự nghèo không phải là tấm thẻ ưu tiên.
Nơi mà mọi người – dù là vua hay dân đen, học giả hay kẻ thất học, giàu hay nghèo – đều đứng ngang nhau trước thập tự giá.
Bởi vì chỉ có một giá đã trả – và giá đó là huyết báu của Đấng Christ.

Hãy hình dung điều này:
Nếu sự cứu rỗi phụ thuộc vào giàu có, thì phần đông nhân loại sẽ bị loại.
Nhưng nếu nó phụ thuộc vào nghèo đói – thì lại dễ trở thành một hình thức “công đức khổ hạnh”, nơi con người lấy cái khổ của mình để mặc cả với Đức Chúa Trời.

Nhưng không, Chúa không bị cảm động bởi đau khổ của con người, nếu không có đức tin.
Ngài cũng không bị lay động bởi tiền bạc, quyền lực hay danh vọng.

Sự cứu rỗi đến khi con người nhìn thấy mình không xứng đáng, và nắm lấy tay ân điển của Đấng Cứu Thế.
Người giàu – nếu biết dùng của cải để phục vụ, và biết rằng giá trị thật không nằm ở tài sản, mà ở ân huệ từ Đức Chúa Trời – vẫn có thể được cứu.
Người nghèo – nếu khiêm nhường, ăn năn, và không để lòng mình chất chứa oán hận, cay đắng hay tham lam – cũng có thể được cứu.

Và cả hai – dù khác biệt về hoàn cảnh – đều phải quỳ xuống dưới chân thập tự giá như nhau.

Một trong những lời đẹp nhất trong Kinh Thánh là lời của Phao-lô trong Ga-la-ti 3:28:

“Trong Đấng Christ, không còn Do Thái hay người ngoại, nô lệ hay người tự do, nam hay nữ – vì anh em hết thảy là một trong Đấng Christ Giê-xu.

Nếu được viết lại cho bối cảnh hôm nay, có lẽ câu đó sẽ là:

“Không còn người giàu hay người nghèo, người có địa vị hay không có địa vị, doanh nhân hay người bán vé số – vì hết thảy là một trong Đấng Christ Giê-xu.”

Bạn thấy đấy, ân điển là nền tảng công bình duy nhất mà Chúa đặt ra.
Và khi ân điển làm chủ, không ai có thể khoe mình.
Giàu – không thể khoe về quyền lực.
Nghèo – không thể khoe về sự chịu khổ.
Chỉ có một điều đáng khoe:

“Nếu ai muốn khoe mình, hãy khoe về Chúa.” (Giê-rê-mi 9:24)



GIÀU VÀO NƯỚC TRỜI – KHÓ, NHƯNG KHÔNG PHẢI KHÔNG THỂ

Có lẽ một trong những lời phán gây sốc nhất của Chúa Giê-xu là khi Ngài nói:

“Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn là người giàu vào nước Đức Chúa Trời.”
(Ma-thi-ơ 19:24)

Nghe điều đó, các môn đồ kinh ngạc.
Họ hỏi:

“Vậy thì ai có thể được cứu?”

Chúa Giê-xu nhìn họ và đáp:

“Điều đó loài người không làm được, nhưng Đức Chúa Trời thì làm được.”
(Ma-thi-ơ 19:26)

Bạn có nhận ra một điều rất quan trọng không?
Chúa không nói người giàu không thể vào Nước Trời.
Ngài nói: “Khó.”
Và rồi Ngài nói: “Nhưng với Đức Chúa Trời, điều đó là có thể.”

Khó – vì sao?
Bởi vì sự giàu có thường mang theo ba loại cám dỗ nguy hiểm:

1. Ảo tưởng về sự độc lập

Người giàu dễ nghĩ: “Tôi có thể tự lo cho mình. Tôi không cần ai.”
Đây là điều Đức Chúa Trời đã cảnh báo trong Phục Truyền 8:17–18:

“Kẻo khi anh em nói trong lòng: ‘Sức lực ta và tay ta đã làm nên của cải này,’ thì hãy nhớ rằng ấy là Đức Giê-hô-va… ban cho ngươi sức để làm giàu.”

Khi tiền bạc khiến bạn cảm thấy không cần Đức Chúa Trời, thì sự giàu đó không phải là phước hạnh, mà là sự đánh lừa.

2. Dễ lún sâu vào lòng tham

Của cải không bao giờ đủ.
Người ta thường nói: “Có một triệu rồi muốn mười. Có mười rồi muốn trăm.”
Phao-lô viết:

“Lòng tham tiền là cội rễ mọi điều ác.” (1 Ti-mô-thê 6:10)

Người giàu không cẩn thận sẽ trở thành nô lệ cho tiền bạc, thay vì là người quản trị nó.
Khi đó, tiền bạc không còn là một công cụ – mà trở thành một ông chủ khắc nghiệt.

3. Dễ yêu thế gian, khó đầu phục Đức Chúa Trời

Chúa Giê-xu nói:

“Các ngươi không thể phục vụ Đức Chúa Trời và tiền của.” (Ma-thi-ơ 6:24)

Đây là một trong những câu kinh thánh gây giật mình.
Ngài không nói “không nên”, mà nói “không thể”.

Người giàu có thể dễ bị chia trí.
Họ muốn phục vụ Chúa – nhưng cũng không muốn mất tiện nghi.
Họ muốn theo Chúa – nhưng cũng sợ mất danh tiếng, vị trí, tài sản.

Chính vì vậy mà Chúa Giê-xu mới nói rằng:
Giàu có làm cho việc vào Nước Trời trở nên khó. Nhưng không phải không thể.

Bằng chứng: Có người giàu được cứu

Kinh Thánh cho chúng ta thấy nhiều nhân vật giàu có đã thật sự được cứu và phục vụ Đức Chúa Trời một cách thành tín:

  • Áp-ra-ham – giàu có về của cải, đức tin, và con cháu. Nhưng ông vâng phục và sẵn sàng dâng cả Y-sác cho Chúa.

  • Gióp – một người trọn vẹn, nhưng giàu. Và sau thử thách, Chúa lại ban phước cho ông gấp đôi.

  • Giô-sép xứ A-ri-ma-thê – một người giàu, là môn đồ của Chúa Giê-xu, đã xin xác Ngài và chôn trong mộ đá của chính mình.

  • Xa-chê – một người giàu bất chính, sau khi gặp Chúa, đã ăn năn, hoàn trả, và Chúa phán:

“Hôm nay sự cứu đã đến cho nhà này.” (Lu-ca 19:9)

 Vậy thì làm sao để người giàu được cứu?

Chúa đã trả lời:

“Điều đó loài người không làm được, nhưng Đức Chúa Trời thì làm được.”

Không ai có thể mua sự cứu rỗi.
Cũng không ai có thể nghèo đến mức xứng đáng được ban cho nó.
Sự cứu rỗi là phép lạ – và chỉ Đức Chúa Trời có thể thực hiện phép lạ ấy.

Người giàu – khi được Đức Thánh Linh đánh thức, ăn năn, đầu phục, sẵn lòng đặt Chúa trên hết – vẫn có thể bước qua cửa hẹp, vẫn có thể theo Ngài cách vững vàng.

Sự giàu có không đóng cánh cửa Thiên Đàng – trừ khi bạn để nó trở thành thần tượng trong lòng mình.
Người nghèo không có đặc quyền – trừ khi họ thật sự nhận ra mình nghèo trong linh hồn và cần đến Chúa.

Tại Nước Trời, chỉ có hai loại người: người được cứu bởi ân điển – và người vẫn cậy vào chính mình.

Nguyện bạn và tôi sẽ luôn chọn đứng về phía đầu tiên. 



THÁI ĐỘ ĐÚNG VỚI CỦA CẢI – CHIA SẺ, VÂNG PHỤC, VÀ TRUNG TÍN

Nếu sự giàu có không tự động là xấu, nhưng cũng không đảm bảo phước hạnh, thì người tin Chúa – dù giàu hay không – phải có thái độ như thế nào với của cải?
Chúng ta cần sống với tài sản, tiền bạc, công việc, đầu tư… với một tấm lòng nào, để điều đó không trở thành trở ngại cho linh hồn, mà trở thành phương tiện để vinh hiển danh Chúa?

Trong phần này, chúng ta sẽ cùng nhìn vào ba nguyên tắc quan trọng của một người quản gia trung tín: chia sẻ, vâng phục, và trung tín.

1. Chia sẻ – Biết của cải là để ban cho, không phải tích trữ

Kinh Thánh dạy rất rõ: của cải không phải để giữ cho riêng mình.
Người được Chúa ban cho nhiều – phải ban ra nhiều.

Sứ đồ Phao-lô khuyên dạy người giàu trong 1 Ti-mô-thê 6:17–19 rằng:

“Hãy răn bảo những người giàu ở đời này đừng kiêu ngạo, cũng đừng đặt hy vọng nơi sự giàu sang không chắc chắn, nhưng nơi Đức Chúa Trời... Họ phải làm việc lành, làm giàu trong việc bố thí, sẵn sàng chia sẻ.”

Đây là một điều nghịch với văn hóa thế gian.
Thế gian dạy rằng: “Hãy tích lũy cho chính mình.”
Nhưng Phúc Âm dạy: “Hãy chia sẻ, vì của cải thật không phải là những gì bạn giữ lại, mà là những gì bạn dùng để làm điều đúng trong mắt Chúa.

Chia sẻ không chỉ là hành động, mà là một bằng chứng của sự tái sinh.
Chúa Giê-xu đã nói với Xa-chê – một người giàu từng sống trong lừa gạt – khi ông tự nguyện chia phần tài sản:

“Lạy Chúa, tôi lấy phân nửa gia tài mà phân phát cho kẻ nghèo, nếu tôi đã lường gạt ai điều gì, tôi sẽ đền gấp bốn.”
Và Chúa phán: “Hôm nay, sự cứu rỗi đã đến cho nhà này.(Lu-ca 19:8–9)

Không phải vì ông chia sẻ mà được cứu – nhưng sự chia sẻ là dấu hiệu rằng lòng ông đã thật sự thay đổi.

2. Vâng phục – Sẵn sàng buông bỏ khi Chúa yêu cầu

Chúa không đòi ai cũng phải “bán hết gia tài” như người trai trẻ trong Ma-thi-ơ 19.
Nhưng Ngài có thể chạm vào bất cứ điều gì trong cuộc đời bạn – và hỏi: “Con có sẵn sàng để Ta làm chủ điều này không?”

Vâng phục không phải là nghèo – vâng phục là sẵn sàng để Chúa sử dụng của cải theo cách của Ngài.

Câu hỏi thật sự không phải là:

“Tôi có bao nhiêu?”
mà là:
“Nếu Chúa kêu tôi cho đi điều này – tôi có làm không?”

Đức tin thật biểu lộ trong sự sẵn sàng dâng hiến, ngay cả khi điều đó đụng đến vùng an toàn của bạn.
Hãy nhớ lại người góa phụ chỉ dâng hai đồng tiền – Chúa Giê-xu không nhìn vào số tiền, mà nhìn vào tấm lòng sẵn lòng buông bỏ.

3.  Trung tín – Quản lý tài sản như một người giữ kho của Chúa

Phao-lô nói:

“Người ta trông mong nơi người quản lý là phải trung tín.” (1 Cô-rinh-tô 4:2)

Nếu bạn có một công ty, bạn sẽ không muốn nhân viên giữ quỹ dùng tiền cho riêng mình, đúng không?
Vậy thì với Chúa – Đấng là Chủ của mọi sự – chúng ta càng phải trung tín trong việc sử dụng những gì Ngài giao.

Chúa Giê-xu kể ẩn dụ về những ta-lâng, giao cho các đầy tớ.
Người được năm ta-lâng, làm lợi ra năm; người được hai ta-lâng, làm lợi ra hai.
Cả hai đều được Chúa khen:

“Hỡi đầy tớ ngay lành và trung tín kia! Ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, Ta sẽ lập ngươi cai quản việc lớn.” (Ma-thi-ơ 25:21)

Nhưng người chôn giấu ta-lâng – không dùng – bị kể là “đầy tớ gian ác và biếng nhác.”

Bạn thấy đó, Chúa không đo lường bằng kết quả bên ngoài, mà bằng lòng trung tín.
Dù bạn có ít hay nhiều – Chúa hỏi:

“Con có sử dụng điều đó để tôn vinh Ta không?”
“Con có chịu để Ta làm Chủ của cả đời sống con – tài khoản, nhà cửa, thời gian, cơ hội?”

 Tóm lại:

  • Chia sẻ – là tấm gương của lòng vị tha, bắt nguồn từ tấm lòng biết ơn ân điển.

  • Vâng phục – là sự sẵn sàng để Chúa chạm đến mọi khía cạnh đời sống, kể cả tài sản.

  • Trung tín – là sống như một người quản lý, không như một ông chủ, để rồi khi Chúa trở lại, bạn nghe Ngài phán:

“Tốt lắm! Con đã sống cho vinh hiển Ta.”



GIÀU HAY NGHÈO – ĐIỀU CHÚA TÌM KIẾM LÀ TẤM LÒNG

Bạn thân mến, sau tất cả những gì chúng ta đã cùng nhau khám phá qua Kinh Thánh – từ người trai trẻ giàu có đến Xa-chê, từ lời cảnh báo của Chúa Giê-xu đến những hình ảnh về sự quản lý trung tín – bây giờ là lúc để chúng ta ngồi lại, nhìn thẳng vào lẽ thật cốt lõi:

Chúa không tìm kiếm số dư tài khoản ngân hàng của bạn.
Ngài cũng không tìm xem bạn đang đi xe máy, ô tô, hay đi bộ đến nhà thờ.
Ngài không quan tâm bạn có đeo đồng hồ Rolex, mặc đồ hiệu, hay áo giản dị.

Ngài nhìn vào tấm lòng.

Trong 1 Sa-mu-ên 16:7, Đức Giê-hô-va phán cùng Sa-mu-ên rằng:

“Đừng nhìn vào diện mạo người đó, hoặc tầm vóc cao lớn của người… vì Đức Giê-hô-va không nhìn theo cách loài người nhìn.
Loài người nhìn bề ngoài, nhưng Đức Giê-hô-va nhìn thấy tấm lòng.

Và chính tấm lòng là nơi diễn ra trận chiến thật:
– Tấm lòng ấy đang thờ phượng Đức Chúa Trời, hay đang bám vào tiền tài?
– Tấm lòng ấy đang sống với lòng biết ơn, khiêm nhường và ăn năn, hay đang đầy đủ nhưng trống rỗng?
– Tấm lòng ấy đang dùng mọi điều mình có để tôn vinh Chúa, hay đang dùng Chúa để tô điểm cho sự thành công của riêng mình?

 Giàu không sai. Nghèo cũng không phải là công đức.

Trong Thi Thiên 62:10, vua Đa-vít – người từng sống trong hoàng cung – viết:

“Nếu của cải thêm lên, đừng để lòng mình để vào đó.

Chúa Giê-xu không kêu gọi tất cả chúng ta trở thành người nghèo, nhưng Ngài kêu gọi tất cả chúng ta phải sống như người “nghèo trong tâm linh” – nghĩa là:

  • Nhận biết mình không có gì để khoe mình trước Chúa.

  • Sống với lòng lệ thuộc hoàn toàn vào ân điển.

  • Biết rằng mọi sự mình có chỉ là tạm thời.

  • Và sẵn lòng nói với Chúa rằng:

“Lạy Chúa, mọi điều con có – con chỉ mượn để dùng cho Ngài. Xin Ngài làm chủ.”

 Hãy tự hỏi lòng:

  • Nếu ngày mai Chúa gọi tôi buông bỏ điều quý giá nhất – tôi có dám không?

  • Nếu Chúa muốn tôi sử dụng sự nghiệp, tài năng, của cải của mình cho sự cứu rỗi linh hồn người khác – tôi có sẵn lòng?

  • Nếu tôi đang nghèo – tôi có đang oán trách, hay tôi vẫn biết ơn Chúa?

  • Nếu tôi đang giàu – tôi có đang chia sẻ, trung tín, và vâng phục Chúa không?

 Trước thập tự giá – không ai hơn ai

Ở dưới chân thập tự giá, người giàu và người nghèo đều quỳ cùng một chiều cao.
Không có vương miện.
Không có bảng lương.
Không có nhà tầng, đất đai, cổ phiếu.

Chỉ có hai bàn tay trắng – một tấm lòng ăn năn – và một tiếng kêu:

“Lạy Chúa, xin thương xót con là kẻ có tội.”

Và Chúa sẽ luôn trả lời:

“Hôm nay, con sẽ được ở với Ta trong nước Thiên Đàng.” (Lu-ca 23:43)

Đó là lời Ngài đã phán với tên trộm trên thập tự.
Và đó cũng là lời Ngài sẵn lòng phán với bạn – nếu bạn đến với Ngài, với một tấm lòng chân thành.

Bạn có đang giữ điều gì quá chặt trong đời sống mình không?

  • Một tài sản nào đó?

  • Một giấc mơ, một dự định, một chỗ an toàn?

  • Một điều gì đó bạn không sẵn sàng trao cho Chúa?

Giàu hay nghèo – không quyết định đời đời.
Tấm lòng có đầu phục Chúa hay không – mới là điều Ngài xét đoán.

LỜI MỜI GỌI

Hôm nay, nếu bạn nghe tiếng Ngài,
Đừng khép lại lòng.
Dù bạn là ai – một người đang cố gắng làm giàu, hay một người đang vật lộn trong thiếu thốn – hãy trở lại với Chúa.
Ngài không hỏi: “Con có bao nhiêu?”
Ngài hỏi:

“Con có cho Ta tấm lòng con không?” (Châm ngôn 23:26)

Nguyện bạn dâng cho Chúa điều quý nhất: chính đời sống bạn.

Bởi vì:

“Người nào muốn cứu sự sống mình thì sẽ mất, còn ai vì Ta mà mất sự sống mình thì sẽ được lại.” (Ma-thi-ơ 16:25)

Và khi bạn trao cho Ngài tất cả,
Dù giàu hay nghèo,
Dù có nhiều hay ít,
Dù nổi tiếng hay vô danh…

Bạn sẽ được điều quý nhất – chính Ngài. 

0 Comments:

Post a Comment